Vương Trùng cũng biết Cao Cổn có ý tốt. Tuy hắn chỉ là Yên Vương chứ không phải Thái tử, nhưng hai thầy trò đều ngầm hiểu trong lòng: Vương Trùng tất nhiên sẽ bước lên con đường kia. Triều đình không cho phép thì bắt đầu từ địa phương, như thế vẫn có thể đoạt lấy ngôi vị chí tôn.
Nay Vương Trùng đã chiếm cứ năm châu, quả thực không thích hợp kiêm tu võ công Huyền Hoàng đạo để rồi tự hủy danh tiếng. Huống chi thần công Võ Đang cũng không hề thua kém bí truyền Huyền Hoàng đạo. Hắn lại vừa chứng đắc cảnh giới tông sư, cho dù không có những điều cố kỵ này, thì cũng chỉ nên chắt lọc tinh hoa trăm nhà, chứ không nên đổi sang con đường khác.
May mà thứ hắn thực sự muốn cũng chẳng phải võ công Huyền Hoàng đạo. Mọi nghi vấn về võ học của hắn đều được Cao Cổn giải thích rành mạch, rõ ràng. Vương Trùng cùng sư phụ đàm đạo võ học suốt một đêm, đến hừng đông ngày thứ hai, hắn chỉ cảm thấy thần thanh khí sảng, võ công toàn thân tăng tiến vượt bậc.
Cao Cổn đang giảng tới chỗ mấu chốt, bỗng thấy hai ngón tay cái của Vương Trùng đồng thời ấn ra. Trong lều tức thì kiếm khí dọc ngang, hai luồng kiếm khí chí dương chí liệt rít lên những tiếng "xoẹt xoẹt", xé toạc một mảng lớn lều trướng.




